TIN TỨC & SỰ KIỆN

Điện Biện: Người di cư tự do ồ ạt tràn đến phá rừng Mường Nhé

Có thể nói đến thời điểm này, những người di cư tự do đến địa bàn huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên đã cơ bản hoàn thành... "công cuộc" phá rừng. Lý do được họ viện dẫn là phá rừng để lấy đất làm nương rẫy.


Rừng bị triệt hạ để làm nương rẫy. (Ảnh: Chu Quốc Hùng/TTXVN)

Trở lại bản Phứ Ma (xã Lenh Su Sìn, huyện Mường Nhé), một cán bộ huyện cho biết "có còn rừng nữa đâu mà phá." Thật vậy, cách đây khoảng 1 năm, phóng viên TTXVN chứng kiến rừng mới chỉ bị phá 1 nửa phía sườn núi bên đường. Giờ thì cả dãy núi dài tít tắp đã trọc hẳn, nhường chỗ cho những đám nương lúa mọc lưa thưa, bên dưới những thân cây cháy trụi.

Đi tiếp đến địa bàn các bản Pá Lùng của xã Chung Chải, hay Nà Pán của xã Mường Nhé, phóng viên cũng chỉ nhìn thấy những triền núi trơ trọi, từ dưới mặt đất nhô lên hàng ngàn, hàng vạn gốc cây cháy trơ trụi.

Tại buổi làm việc với Đoàn công tác của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn lên kiểm tra thực trạng phá rừng tại Mường Nhé, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Lù Văn Thanh báo cáo từ năm 2015 đến 10/6/2016, trên địa bàn huyện phát hiện 313 vụ phá rừng với diện tích trên 296 ha rừng sản xuất và rừng phòng hộ...

Điều đáng nói là trong khi diện tích rừng của huyện Mường Nhé bị tàn phá nghiêm trọng như vậy thì tại các địa bàn giáp ranh, như huyện Mường Tè (tỉnh lai Châu), huyện Nậm Pồ mới tách ra từ Mường Nhé, và ngay cả Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé nằm trong khu vực, lại hầu như không xảy ra tình trạng này.

Được thành lập từ năm 2002 trên cơ sở chia tách từ 2 huyện Mường Tè và Mường Lay của tỉnh Lai Châu (cũ), Mường Nhé ngày đó nổi tiếng hoang sơ nhất cả nước. Nhiều cán bộ công tác lâu năm trên địa bàn này kể lại rằng để đến trung tâm huyện, họ phải đi bộ 3-4 ngày, trèo đèo, lội suối xuyên qua những tán rừng nguyên sinh tối tăm, đi giữa ban ngày mà vẫn phải căng mắt mới nhìn rõ đường. Mỗi lần đi, họ phải tổ chức lại thành nhóm để đề phòng thú dữ.

Đồn biên phòng Lenh Su Sìn giờ vẫn còn hàng rào dây thép gai để chống hổ xông vào đồn, bên cạnh đó là chiếc ao, ngày đó voi vẫn về từng đàn tắm. Thế mà đến thời điểm này, diện tích đất có rừng của toàn huyện chỉ còn vẻn vẹn 71.000ha với tỷ lệ che phủ rừng là 45,3%. Trên suốt dọc tuyến từ Nậm Kè, Mường Nhé, Chung Chải... cho đến Lenh Su Sìn, đâu đâu cũng chỉ còn những triền núi bị cạo trọc, loang lổ những đám nương rẫy bên những gốc cây trơ trọi.

Nguyên nhân chính của tình trạng này vẫn được chính quyền địa phương giải thích là do số lượng người di cư tự do tràn vào địa phương quá lớn. Trong tổng số hơn 7.800 hộ dân của toàn huyện, trên 60% là người dân tộc Mông, di cư tự do vào địa bàn từ năm 2005 đến nay.

Để có lương thực tồn tại, họ đã phá rừng trái phép để làm nương, mỗi hộ phá ít nhất 3ha mới đủ đất để canh tác cây lương thực có hạt. Sau 2 năm, khi đất bạc màu, họ phá tiếp 3ha nữa để làm nương luân canh. Chỉ làm 1 phép tính đơn giản, cũng cho thấy đã có ít nhất 30.000 ha rừng bị tàn phá do người di cư tự do.

Trả lời câu hỏi của phóng viên TTXVN rằng liệu chính quyền huyện Mường Nhé bất lực trước tình trạng phá rừng ồ ạt của những người di cư tự do hay không, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Lù Văn Thanh chỉ thừa nhận có những việc vượt quá khả năng và thẩm quyền giải quyết của huyện. Tuy nhiên, với một loạt vụ việc xảy ra trong 2 năm vừa qua trên địa bàn này thì câu trả lời có vẻ khác.

Cụ thể ngày 3/3/2016, tại khe suối Huổi Sủng (xã Mường Nhé) phía sau Ủy ban Nhân dân huyện đã xảy ra vụ việc nhiều người di cư tự do nấp trong bụi, phục kích rồi dùng gậy gỗ lim, dao phát tấn công đoàn công tác của cán bộ kiểm lâm, cán bộ xã và nhân dân địa phương đi kiểm tra rừng, làm 6 người bị thương.

Nhóm người này đã bắt giữ các cán bộ kiểm lâm để yêu sách đòi được làm nương trên diện tích rừng do họ phá trái phép. Tuy nhiên, khi lực lượng chức năng đến giải quyết, lãnh đạo chính quyền huyện lại tìm cách thỏa hiệp chứ không kiên quyết xử lý những đối tượng chống người thi hành công vụ.

Ngay sau đó vào ngày 13/3/2016, một nhóm người di cư tự do lại vào chiếm khu vực rừng tại Thác Rồng, nằm trong vùng lõi của Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé để phá rừng làm nương. Khi lực lượng Kiểm lâm khu vực ngăn chặn, đã xảy ra xô xát giữa hai bên.

Ngoài ra, còn những vụ việc khi chính quyền đến giải quyết, họ chặn xe, chống đối, nhét chân vào bánh xe giả bị đau rồi đòi bồi thường hàng chục triệu đồng...

Theo báo cáo của huyện Mường Nhé, hành vi phá rừng của những người di dân tự do rất tinh vi; số lượng người tham gia đông, có vụ lên tới 50 người. Một số vụ có dấu hiệu chống người thi hành công vụ; có đối tượng kích động, lôi kéo đông người trong gia đình, dòng họ để đe dọa, khống chế lực lượng chức năng và chính quyền địa phương thi hành công vụ.

Tuy nhiên, trong số 313 vụ phá rừng, chính quyền địa phương mới chỉ xử lý được 20 vụ, đối tượng là người địa phương. Các vụ việc do người di cư tự do thực hiện thì chính quyền chưa xử lý được vụ việc nào, trong khi tình trạng chống người thi hành công vụ quản lý, bảo vệ rừng ngày càng phức tạp và có chiều hướng gia tăng.

Ở thời điểm này, có thể nói rằng công tác phòng chống phá rừng của huyện Mường Nhé nói riêng, tỉnh Điện Biên nói chung đang gần như "bất lực." Một trong những nguyên nhân được chính quyền địa phương nhắc đến nhiều nhất là việc xử lý những người di cư tự do. Hiện vẫn còn 395 hộ với hơn 2.000 nhân khẩu từ 8 tỉnh đến sau thời điểm 30/4/2011. Đây là những trường hợp không được bố trí sắp xếp ổn định tại chỗ theo Đề án 79 của Chính phủ, mà phải trả về địa phương nơi xuất cư. Tuy nhiên, từ trước đến nay, có 4/8 tỉnh hiện vẫn chưa cử đại diện đến để giải quyết, 4 tỉnh còn lại có các đoàn công tác đến "xem rồi về."


Rừng bị triệt hạ để làm nương rẫy. (Ảnh: Chu Quốc Hùng/TTXVN)

Nói như Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Hà Công Tuấn, tình trạng phá rừng tại toàn huyện Mường Nhé là hết sức nghiêm trọng. Trong khi đó, tại Khu bảo tồn thiên nhiên Mường Nhé hầu như không xảy ra tình trạng phá rừng. Đó không phải vì địa bàn này không có người di cư tự do đến mà vì lực lượng bảo vệ rừng ở đây thường xuyên tuần tra, phát hiện kịp thời, đưa ra và xử lý ngay theo đúng quy định của pháp luật.

Ông Hà Công Tuấn cho rằng đây là bài học cho huyện Mường Nhé, phải vừa đảm bảo quyền lợi của bà con, vừa thực hiện tuyên truyền, hỗ trợ chính sách cho bà con nhưng cũng không để cho một số phần tử lợi dụng chính sách của Nhà nước để cố tình vi phạm pháp luật, tạo ra những hệ lụy và thói quen "nhờn" luật lâu dài...

Theo CHU QUỐC HÙNG (TTXVN/VIETNAM+)

 

 
 

Lào Cai: Xử lý 11 vụ vi phạm về bảo vệ động vật hoang dã

LCĐT - 5 tháng đầu năm 2016, các cơ quan chức năng trên địa bàn tỉnh đã xử lý 11 vụ vi phạm về bảo vệ động vật hoang dã, tăng 4 vụ so với năm 2015.

 
Hạt Kiểm lâm huyện Sa Pa bàn giao một cá thể rắn ráo cho Vườn Quốc gia Hoàng Liên.

Các vụ vi phạm chủ yếu được cơ quan chức năng các huyện Bát Xát, Sa Pa, Văn Bàn và thành phố Lào Cai phát hiện, xử lý. Tang vật tịch thu gồm: 32 cá thể động vật, có trọng lượng 122,6 kg, với các loài như: Khỉ mặt đỏ, hoẵng, cầy vòi mốc, sóc bụng đỏ, tê tê, rắn ráo, rắn sọc dưa.

Sau khi lập biên bản xử phạt hành chính, các cá thể động vật này đã được bàn giao cho Vườn Quốc gia Hoàng Liên để bảo tồn, đồng thời tổ chức thả một số loài về tự nhiên.

 

ĐỨC TOÀN

 
 

Thái Nguyên: Tan hoang rừng Khuôn Mánh

GiadinhNet - Địa điểm thành lập Đội Cứu Quốc quân II tại rừng Khuôn Mánh, xã Tràng Xá, huyện Võ Nhai, tỉnh Thái Nguyên đã được công nhận là Di tích Lịch sử quốc gia từ năm 1994. Nhưng đến nay, khu vực này như nơi “vô chủ” tự do khai thác, bất chấp đã có quy định đó là nơi “bất khả xâm phạm”.

Khu di tích và diện tích “bất khả xâm phạm” bị tàn phá tan hoang. Ảnh: P.B
Khu di tích và diện tích “bất khả xâm phạm” bị tàn phá tan hoang. Ảnh: P.B

Từ chân núi lên đỉnh không còn cây che nắng

Cứu Quốc quân là một trong những đội tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam ngày nay. Ngày 15/9/1941, thực hiện Chỉ thị của Thường vụ Trung ương Đảng, tại khu vực rừng Khuôn Mánh, Đội Cứu Quốc quân 2 đã được thành lập dưới sự lãnh đạo của Chỉ huy trưởng Chu Văn Tấn (là một trong 2 Thượng tướng đầu tiên của QĐNDVN). Chính vì có tầm quan trọng đối với lịch sử QĐNDVN nên địa điểm thành lập Đội Cứu quốc quân 2 (nằm trong khu rừng Khuôn Mánh) đã được Bộ Văn hóa Thông tin (trước đây) công nhận là Di tích Lịch sử cấp Quốc gia từ năm 1994.

Tuy nhiên, trái ngược với tầm quan trọng đã được quy định đối với một khu di tích cấp Quốc gia, rừng Khuôn Mánh ngày nay như một vùng đất vô chủ, không ít người xót xa bởi sự xuống cấp, tan hoang. Ngay từ dưới chân núi, nhìn vào ngôi nhà chờ dành cho du khách đến thăm nghỉ ngơi, là tình trạng cửa đã bị khóa chặt, nhìn vào bên trong qua khe cửa sổ là những thứ đồ dùng đã bỏ hoang lâu ngày nằm chỏng chơ, bẩn thỉu. Cạnh đó, là khu nhà vệ sinh đã khóa cửa. Bước lên trung tâm khu di tích, những viên đá của bậc thang đã bong tróc nằm chỏng chơ, cỏ dại mọc ùm tùm che cả lối đi.

Nhưng có lẽ điều khiến chúng tôi xót xa nhất là từ chân núi lên đỉnh trung tâm của khu di tích không còn bóng cây che nắng. Bởi cách đây chưa lâu, toàn bộ khu rừng phòng hộ này đã bị đốn, hạ trắng trơn. Nhìn ra xung quanh, cả khu rừng phòng hộ bạt ngàn ngày trước nay chỉ còn trơ trọi gốc. Nhiều thân cây sau khai thác bị bỏ sót vẫn nằm chỏng chơ, nhiều gốc cây bị đốt cháy đen kịt... Cách đó không xa, những cây non được học sinh trường tiểu học trong địa bàn huyện Võ Nhai trồng cách đây chưa lâu mới ra mầm, nhiều cây khác không chịu được cái nắng cũng đã chết khô hoặc bị nhổ bật gốc.

Một khu di tích được quy định là “bất khả xâm phạm” nhưng các cơ quan chức năng tỉnh Thái Nguyên lại “làm ngơ” cho người dân và một số đơn vị khác đào bới, trồng rừng theo Dự án 661, rồi khi cây lớn, người ta lại cấp phép khai thác, tàn phá trơ trụi. Nhìn cảnh tượng khu di tích nằm trơ trọi giữa đồi núi trọc, chúng tôi không khỏi bàng hoàng, xót xa.

Chặt phá rừng cấm làm dự án

Một cây non được các em học sinh Trường mầm non Bình Long trồng trong khu rừng đã bị chặt phá trơ trọi.
Một cây non được các em học sinh Trường mầm non Bình Long trồng trong khu rừng đã bị chặt phá trơ trọi.

Theo Quyết định số 3211/QĐ/BT ngày 12/12/1994 của Bộ trưởng Bộ Văn hóa thông tin (nay là Bộ Văn hóa, Thể Thao và Du lịch), địa điểm thành lập Đội Cứu Quốc quân 2 là khu Di tích Lịch sử cấp Quốc gia. Quyết định này cũng nêu rõ nghiêm cấm mọi hoạt động xây dựng, khai thác trong khu vực bảo vệ của di tích đã được khoanh vùng. Trường hợp đặc biệt sử dụng đất đai ở di tích lịch sử, văn hóa và danh lam thắng cảnh phải được phép của Bộ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin.

Trước đó, ngày 10/4/1994, đoàn khảo sát liên ngành gồm Bảo tàng Bắc Thái (nay là tỉnh Thái Nguyên), Ban quản lý ruộng đất, UBND huyện Võ Nhai, Phòng Văn hóa huyện Võ Nhai, Đảng ủy - UBND xã Tràng Xá đã căn cứ vào thực địa của khu di tích này để đưa ra các khu vực bảo vệ. Trong đó, khu 1 (bất khả xâm phạm) lấy cột mốc trung tâm làm chuẩn quay một vòng tròn là 1.962,5m2; khu 2, khu bảo vệ (lấy ranh giới khu vực 1 làm chuẩn) là 15.700m2. Tuy nhiên, không hiểu sao Công ty TNHH nhà nước một thành viên lâm nghiệp Võ Nhai vẫn được cấp phép để “trồng và chặt rừng” theo Dự án 661 xung quanh khu di tích, khiến cho khu di tích này biến thành đồi núi trọc như hiện nay?

Nhiều người không biết đó là khu di tích

Ông Vũ Thế Cường (bên phải), Hạt trưởng hạt kiểm lâm huyện Võ Nhai.
Ông Vũ Thế Cường (bên phải), Hạt trưởng hạt kiểm lâm huyện Võ Nhai.

Để đi tìm câu trả lời, vì sao Khu Di tích lịch sử đã được coi là “bất khả xâm phạm” mà lại bị phá đến hoang tàn, chúng tôi đã liên lạc với Chủ tịch UBND huyện Võ Nhai Đặng Xuân Trường thì vị này cho biết, muốn hỏi thì lên Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Còn ông Vũ Thế Cường, Hạt trưởng Hạt kiểm lâm huyện Võ Nhai cũng tỏ ra bất ngờ vì “nếu biết trước thì chúng tôi sẽ ngăn chặn. Đã là khu di tích thì không được đụng chạm và không thể thực hiện dự án trồng rừng như thế này được”(?).

Ông Cường nói tiếp: “Đúng là mất bò mới lo làm chuồng. Chứ ngay cả khi xảy ra vụ việc (rừng bị khai thác, tàn phá trơ trọi - PV) đến chúng tôi đi tìm văn bản mới biết thì sao mà dân biết được”. Theo ông Cường, từ trước đến nay, gần như các văn bản liên quan trong việc bảo vệ khu di tích lịch sử đều không ai biết. Nói về câu chuyện bảo vệ di tích, ông Cường cho biết, Ban quản lý di tích cũng thuê một người là ông Hà Văn Oanh trông coi, bảo vệ nhưng “ông Oanh suốt ngày nát rượu. Để xảy ra như này là lỗi hỗn hợp, nhìn thấy là các cấp, các ngành đều có lỗi”.

Theo văn bản số 1367/BC-UBND của UBND huyện Võ Nhai ngày 17/5/2016 báo cáo việc khai thác rừng tại khu vực rừng Khuôn Mánh thì diện tích khu rừng Khuôn Mánh được quy hoạch cho Khu di tích là 48.953m2. Khu vực rừng Khuôn Mánh (bao gồm cả Khu di tích) được UBND huyện giao cho UBND xã Tràng Xá quản lý, bảo vệ. Trước đó, ngày 16/1/2006, UBND tỉnh Thái Nguyên đã ban hành Quyết định số 105/QĐ-UBND về việc giao kế hoạch đầu tư xây dựng cơ bản và các chương trình mục tiêu quốc gia tỉnh Thái Nguyên năm 2006, trong đó có dự án 661. Điều mà UBND huyện Võ Nhai, cũng như tỉnh Thái Nguyên không hề quan tâm là khi thực hiện dự án trồng rừng theo nguồn vốn 661 đã trồng ngay vào khu di tích đã khoanh vùng cấm.

Sau gần 10 năm, đến ngày 29/5/2015 và 14/10/2015, Sở NN&PTNT tỉnh Thái Nguyên đã ban hành 2 quyết định phê duyệt cho phép Công ty TNHH nhà nước MTV lâm nghiệp Võ Nhai khai thác và tỉa thưa rừng đã trồng theo nguồn vốn 661 với tổng diện tích là 19,05 ha. Ngoài ra, UBND xã Tràng Xá cũng đã cấp phép khai thác gỗ mà người dân tự trồng tại khu vực này là 1,3ha.

Tuy nhiên, trong 19,3ha mà Sở NN&PTNT cấp phép cho Công ty TNHH nhà nước MTV lâm trường Võ Nhai được khai thác lại bao gồm cả diện tích đã được khoanh vùng của Khu di tích. Ngoài ra, trong Quyết định cho phép khai thác rừng, Sở NN&PTNT yêu cầu phải để lại 600 cây/ha thì nay chỉ còn… 18 cây/ha. Trước câu hỏi của phóng viên, trách nhiệm của Hạt kiểm lâm trong việc bảo vệ rừng, ông Cường nói đã giám sát việc khai thác và để lại 600 cây/ha cũng như thực hiện lệnh đóng cửa rừng, nhưng sau đó người dân vào khai thác hết nên mới trống trơn như vậy!?. “Sau khi rà soát thì Hạt Kiểm lâm đã tổ chức hội nghị, họp xét kiểm điểm từ lãnh đạo cho đến cán bộ kiểm lâm địa bàn với hình thức từ phê bình đến cảnh cáo. Hiện nay, chúng tôi đang điều tra nhưng chưa tìm ra… thủ phạm”, ông Cường cho biết.

Phá xong lại…tổ chức trồng

Sau khi toàn bộ diện tích rừng xung quanh khu di tích được cấp phép khai thác và bị phá tan hoang, ngày 13/6/2016, ông Đặng Xuân Trường – Chủ tịch UBND huyện Võ Nhai đã ra kế hoạch có tên: “Vận động trồng cây tại Khu Di tích lịch sử rừng Khuôn Mánh” để gửi các cơ quan ban ngành đoàn thể trong toàn huyện. Mục đích tổ chức, thực hiện trồng cây tại Khu Di tích Lịch sử này là “góp phần bảo vệ môi trường sinh thái, tăng tỷ lệ che phủ rừng, tạo cảnh quan Khu Di tích lịch sử quốc gia”. Ngoài các cơ quan ban ngành thì đến Hội Cựu chiến binh huyện và các trường mầm non, tiểu học cũng phải tham gia, với số lượng cây phải trồng lên đến 2.210 cây.

Tỉnh thu hồi đất, huyện không biết?

Liên quan đến toàn bộ diện tích đất mà Công ty TNHH nhà nước MTV lâm trường Võ Nhai quản lý để thực hiện trồng rừng theo dự án 661, ngày 17/9/2013, UBND tỉnh Thái Nguyên đã ban hành Quyết định số 1810/QĐ-UBND về việc thu hồi toàn bộ đất để giao cho UBND huyện Võ Nhai quản lý. Tuy nhiên, theo Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm huyện Võ Nhai Vũ Thế Cường, mặc dù tỉnh đã Quyết định thu hồi đất và giao cho Sở TNMT, UBND huyện Võ Nhai và các xã có đất để tiến hành đo đạc, thu hồi theo pháp luật nhưng đến nay vẫn chưa thực hiện được. Thậm chí, những Quyết định này cũng bị lãng quên, cho đến khi xảy ra việc phá rừng, đi tìm kiếm thì… mới biết.

Phùng Bình

Theo http://giadinh.net.vn/

 
 

Nhà khách Kiểm Lâm

Liên kết - Quảng cáo

Thống kê Website

Đang truy cập:  25
Hôm nay:  70
Tháng hiện tại:  11689
Tổng lượt truy cập: 175230
Địa chỉ IP của bạn 14.167.180.217

CHI CỤC KIỂM LÂM VÙNG 1

Địa chỉ: Phường Hà Khẩu - TP Hạ Long - Quảng Ninh

Đường dây nóng: 0981197119 - Điện thoại:033.3846768 -  Email: kiemlamvung1@gmail.com

Thiết kế website bởi: Tech14.vn